Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tràng chuỗi của một bác sĩ trong thời gian chống dịch…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những kiểu diễn tả của một thời…
Chuyện mỗi tuần – chuyện nói lại về một “nhận định”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một câu hỏi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “cái lắc đầu” của thiên thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những sợi tóc…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về sự “chuyển hóa”…
NỖI ĐAU LÒNG…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “dung” và “xả”…
“Nụ hôn của sự sống”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một bài hát…
Cha và con…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu nói: “Ai lại đi giữ bản quyền của Mặt Trời chứ!”
Thiện Lương và Quân Tử: Quà Tặng của Chúa Thánh Thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện ra khơi…
“Đứa con của thùng rác…”
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Ở hai đầu nỗi nhớ”…
Lại là câu chuyện về một món quà…
Chuyện mỗi tuần – chuyện cùng nhau về Nhà Cha…
Một tin tốt lành…
Món quà “Niềm Tin”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “nỗi lòng”…
Câu hỏi “Làm như vậy…để làm gì?”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về lời chúc “Bình An”…
“Cái nhìn”…
Chặng thứ bảy…
Chuyện mỗi tuần – nhật ký Tuần Thánh…
Tràng Hoa và Vòng Gai…
Chuyện mỗi tuần – chuyện SỐNG…
Chuyện ông thánh Roch – hay Rôcô - và COVID-19…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện Ánh Sáng và Bóng Tối trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của tác giả Nguyễn Tuân…
Thánh Giuse – Ông “BỐ” gia đình biết sống “im lặng”…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện “NƯƠC” bên giếng Gia-cóp…
Chuyện mỗi tuấn – chuyện về câu nói “Mỗi thánh nhân đều có một quá khứ - mỗi tội nhân đều có một tương lai”…
Câu chuyện tràng hạt Mân Côi trong mùa dịch COVID – 19…
Chuyện mỗi tuần – chuyện cái khẩu trang …
Chuyện mỗi tuần – chuyện cây bút chì…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những trận dịch và sự “báng bổ”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về đại dịch “2019 - nCoV”- tên chính thức từ tổ chức Y Tế Thế Giới WHO là Covid – 19…
Chúa Nhật IV/TN/A ngày 2 / 2 / 2020 – dâng Chúa Giê-su trong Đền Thánh (Lễ Nến)
MÓN QUÀ “NIỀM TIN”…


Trận động đất 8 , 2 độ Richter ấy xảy ra vào năm 1989 ở Armenia…và con số tử vong là 30.000 người…

Giữa cơn hỗn loạn, người cha gia đình dặn dò vợ mình ở yên trong một nơi tương đối an toàn tại nhà, còn anh ta thì lao đến ngôi trường – nơi con anh theo học…

Ngôi trường sập đổ hoàn toàn…và anh ta ngẩn người…rồi bật khóc…nhớ lại lời vẫn hứa với con mình : “Dù thế nào, bố cũng luôn bảo vệ con !”…

Định thần lại, anh ta nhắm hướng căn lớp của con mình…và liên tục cào kéo lớp vữa gạch…

Các phụ huynh khác thấy cảnh tượng có vẻ như vô vọng…nên đến kéo anh ta ra : -Quá muộn rồi! – Anh không làm được gì đâu ! – Về nhà đi ! – Thôi, đợi đội cứu hộ đến thôi!...

Thế nhưng người đàn ông trước sau vẫn chỉ có một lời một : Xin giúp tôi với !

Đội cứu hộ đến và họ cũng muốn lôi anh ta ra khỏi đống đổ nát, nhưng vẫn kiên trì dọn dẹp từng viên gạch, viên ngói bể nát…với câu nói duy nhất ấy : Xin giúp tôi với !

Toán cảnh sát cũng có mặt và họ khuyên anh : Anh đang trong trạng thái không ổn định…Anh có thể gây nguy hiểm cho mình…và cả cho người khác nữa…Thôi anh về đi…

Nhưng vẫn cứ là lời cầu van : Xin giúp tôi với !

Thế rồi…họ đành xúm vào cùng bới, cùng moi, cùng móc với anh…

8 tiếng…12 tiếng…24 tiếng…36 tiếng…và đến giờ thứ 38…thì văng vẳng có tiếng trẻ con vang lên khi một tảng bê-tông lớn được mọi người kéo ra…

-Armand ? Con phải không ?

-Con ở đây này, Bố ơi ! Con đang nói với các bạn con là đừng có lo, vì Bố tớ sẽ đến…Bố vẫn từng hứa là Bố sẽ bảo vệ con mà, phải không Bố ?

14 học sinh trong số 33 em của lớp Armand được cứu sống…Khi ngôi trường sập, một tảng bê-tông đã chèn vào tủ sách và bàn ghế tạo thành một cái “hang” để có thể ẩn trú…Armand thường xuyên an ủi bạn học mình rằng : Bố tớ sẽ đến !

Và quả thật là như thế : 14 em học sinh  - mặc dù có bị hoảng sợ, đói và khát trong suốt 38 giờ đồng hồ - nhưng đã được cứu, bởi vì có một người cha đã hứa…

Phụng Vụ  Lời Chúa tuần Bát Nhật mừng Chúa Sống Lại cho chúng ta gặp gỡ Đấng Phục Sinh ở nhiều nơi, trong nhiều hoàn cảnh…và với nhiều cung bậc của Niềm Vui : - riêng tư và thân tình thì là cuộc gặp gỡ với Maria Mắc-đa-la – dĩ nhiên với lời nhắn nhủ trở về và báo tin cho “anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó.” ( Mt 28 , 10b) hay là lần trò chuyện lâu dài trên con đường 11 cây số…với hai con người trĩu nặng “nỗi lòng”…cho đến khi cả hai chứng kiến việc “Người cầm lấy Bánh, dâng lời chúc tụng , và bẻ ra…” ( Mt 28 , 30)… - với Nhóm…thì là lần xuất hiện ngay lúc hai kẻ nặng “nỗi lòng” trở về từ Em-mau…và cùng chia sẻ tin vui, Người đã đến giữa họ, chìa tay chân đã từng bị đóng đinh, cạnh sườn bị đâm thâu…cho họ : “Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà ! Cứ rờ xem…” ( Mt 28 , 39), mẻ cá lạ trên biển hồ Ti-bê-ri-a, đống lửa ấm với bánh và cá dành cho các ông trên bờ (Gio 21 , 4 – 13) ; lần hiện ra với Nhóm và câu chuyện của riêng Tô-ma (Gio 20 , 24 – 29)…cùng một lời ân sủng thật tuyệt với mỗi chúng ta : “ Phúc cho những người không thấy mà tin.”

Tóm lại, toàn bộ Lời Chúa tuần Bát Nhật là để cho nhân loại được gặp Đấng Sống Lại qua các chứng nhân tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe được…và tận tay rờ rẫm những dấu tích của Thương Khó và Tử Nạn trên thân xác Sống Lại của Người – một thân xác không còn vường bận những giới hạn của thế giới vật thể 

Tuần II / Phục Sinh là tuần giúp cho con cái Thiên Chúa sống ân sủng từ Đấng Sống Lại dành cho những người tin qua những bài giáo lý trực tiếp từ chính Chúa Giê-su về đời sống bí tích : bí tích Rửa Tội với những trao đổi tuyệt vời về “tái sinh” cùng Ni-cô-đê-mô và bí tích Thánh Thể …được nối dài qua cả tuần III/PS…để rồi kết thúc là lời tuyên xưng của Simon-Phêrô thay mặt cho tất cả : “ Phần chúng con, chúng con đã tin và nhận biết rằng chính Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa.” ( Gio 6 , 69)…Lời tuyên xưng này cũng là chọn lựa quyết liệt của những người tin chúng ta…

Tuần IV / PS trình bày khuôn mặt của Vị Mục Tử Nhân Lành trong tương quan với Đoàn Chiên…

Thời gian “giãn cách xã hội”…thì Lời Chúa được rao giảng “online”…và việc rước Mình Thánh Chúa cũng là “dọn lòng rước lễ cách thiêng liêng” …nên – với những người con Chúa – thì đấy là một thời gian quả thật không dễ chịu chút nào…

Tuy nhiên tất cả những người tin vào Thiên Chúa…thì hiểu rằng những gì Giáo Hội đang cử hành – dù là online – thì vẫn là cách Thiên Chúa là Cha thực hiện “lời hứa” của Người – lời hứa được Thiên Chúa Tạo Hóa và là Cha đưa ra ngay từ thủa khởi nguyên: “Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà, giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy; dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi, và mi sẽ cắn vào gót nó.” ( St 3 , 15)…

 

Đấy cũng là lời hứa – nếu diễn tả theo kiểu nói người trần gian – thì là : Dù thế nào , Bố vẫn luôn bảo vệ con !

Chính Đấng là vòng tay bảo vệ chúng ta qua Thương Khó và Tử Nạn đã quả quyết : “ Thật vậy, chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến.” ( Gio 16 , 27)…

Hãy sống và nói với mọi người – qua cách sống niềm tin của mình - rằng : “Bố” tớ đến rồi và đang ở đây, giữa chúng ta!

Bởi vì ở tất cả những lần đến với con cái loài người sau Sống Lại…luôn luôn là lời cầu chúc : Bình an cho anh em !

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!