Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
JB. Lê Đình Nam
Bài Viết Của
JB. Lê Đình Nam
Lễ Đức Mẹ Sầu Bi (15.9): Mẹ đứng đó
Đức Mẹ Fatima: Lời nhắn nhủ của Mẹ vẫn còn mang tính thời sự
Suy niệm Chúa nhật Phục sinh: Ánh Sáng Hy Vọng
Suy niệm Tuần Thánh - Thứ 7: Tình Mẫu Tử
Suy niệm Tuần Thánh - Thứ 6: Thập Giá Tình Yêu
Suy niệm Tuần Thánh - Thứ 5: Tâm Tư Phút Cuối
Suy niệm Tuần Thánh - Thứ 4: Giọt Lệ Thống Hối
Suy niệm Tuần Thánh - Thứ 3: Nụ Hôn Phản Bội
Suy niệm Tuần Thánh - Thứ 2: Đám Đông Hai Mặt
Lễ Truyền Tin: Xin vâng như Mẹ Maria
HẠT GIỐNG LỜI CHÚA
Sức mạnh của sự thinh lặng
Lễ Suy tôn Thánh giá (14.9): Chiêm ngắm Tình yêu
Sinh nhật Đức Maria: Niềm hy vọng cho nhân loại
Khoảng lặng của Cha
Thân xác chúng ta là đền thờ của Thiên Chúa
Vội trách người, chậm trách mình
Lễ Đức Mẹ thăm viếng: Chia sẻ vui buồn
Tháng Năm: Hoa Lòng Dâng Mẹ
Sống chứng nhân Tin Mừng trong Thánh Thần Tình Yêu
SỰ THỜ Ơ VÔ CẢM
Bí tích Hòa giải – nhịp cầu của Lòng Thương xót
LÒNG THƯƠNG XÓT VÔ BỜ CỦA THIÊN CHÚA
Chút tâm tình cuối tháng Mân Côi
Giáo hoàng Gioan Phaolô II: Vị Thánh của người trẻ
Tháng Mân Côi: Nghĩ về Mẹ
Đức Maria – người Mẹ của mỗi chúng ta
Tình yêu - nền tảng đời sống Đức tin
Sống khiêm nhường để được ơn Cứu Độ (Chúa nhật 31 TN A)
Tháng Linh Hồn: Nghĩ về thân phận người
Tận hiến với Mẹ
Sống niềm tin Kitô
Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt hướng dẫn Cộng đoàn Giáo phận Vinh tại Hà Nội tĩnh tâm
Cuối năm nhìn lại Đức tin
Đức tin sắt son
Sinh viên với Năm Đức Tin trước những thách đố của thời đại
Hướng về Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội
Mùa Vọng - mùa của những khao khát
Cộng đoàn Vinh tĩnh tâm Mùa Chay 2012 tại Đan viện Châu sơn
Giới trẻ công giáo ngày nay với Đức tin
THÁNG LINH HỒN: NGHĨ VỀ THÂN PHẬN NGƯỜI

Trong năm phụng vụ, tháng Mười một là Tháng Linh hồn, dành riêng việc cầu nguyện cho các linh hồn, cầu nguyện cho cha mẹ, ông bà, tổ tiên, người thân và những người đã qua đời. Đây là dịp để mỗi chúng ta tỏ lòng biết ơn, báo hiếu cách đặc biệt với những người đi trước, những người đã đem lại cho ta cuộc sống hôm nay về cả vật chất lẫn tinh thần. 

Ai cũng một lần đối diện với Tử thần, có sinh ắt có tử, có hợp ắt có tan, có khởi đầu ắt sẽ kết thúc.Nên lo nghĩ về cái chết làđiều đương nhiên, nhưng nghĩ về cái chết để mà sống sao cho “đẹp” nơi cuộc đời này. Con người bản chất nhỏ bé, yếu đuối và mỏng giòn nên làm sao để sau những ngày sống cuộc đời dương gian với những nỗ lực của bản thân cộng với ơn thánh của Chúa, chúng ta cố gắng nên “hoàn thiện như Cha trên trời làĐấng hoàn thiện” (Mt 5,48). Để mong một ngày chúng ta được cùng Ngài hưởng hạnh phúc trên Thiên Quốc.Đó làđiều không dễ, đòi hỏi mỗi người chúng ta phải sống đúng Lời Chúa và giữ trọn Lời Ngài nơi trần gian này. 

Qua đó, nhắc nhở mỗi người chúng ta về thân phận của mình – thân phận bụi tro –“Người ơi hãy nhớ, mình là bụi tro, một mai người sẽ trở về tro bụi”.Đúng vậy, dù chúng ta trẻ hay già, dù giàu hay nghèo, dù sang hay hèn, dù quyền thế hay “dân đen”, dù tài giỏi hay ngu dốt... thì một mai cũng lìa khỏi trần thế này. Đó làđịnh luật muôn thuở! 

Giá trị cuộc đời con người không quan trọng ởđộ dài của tháng ngày mình sống, nhưng được quy chiếu theo một vài chiều kích căn cốt, đó là“năng lượng”Đức tin được tích trữ, “diện tích” tình yêu được cho đi, “mật độ” bác ái được lan tỏa và“cân nặng” của sự hy sinh, từ bỏ trong đời sống của chúng ta. NhưĐức cố Hồng y Fx. Nguyễn Văn Thuận đã nói: "Chiều cao của đời tôi là gì? Là trung thành với Thiên Chúa, với Hội Thánh, với Tổ tiên, với Tổ quốc.Chiều rộng của đòi tôi là gì?Là trưởng thành đối với gia đình, cộng đoàn và xã hội.Chiều dài của đời tôi là gì?Là Tín thành với bằng hữu, với mọi người" (trích Thập đại thành công). 

Thực tếđã cho chúng ta thấy, cũng là con người nhưng có những cái chết không ai thương tiếc.Trái lại, có những cái chết ý nghĩa, được mọi người luyến tiếc, ngưỡng mộ và nhớ mãi. Có những người chết trẻ nhưng “tiếng thơm” lan rộng, nhưng có những người chết già mà còn bị khinh chê. Đó là phần nào kết quả của những gì mình đã nói, đã làm, đã nghĩ vàđã sống ở trần gian. 

Vậy phải sống sao cho xứng, sống sao cho “thơm” trên dòng đời nhiều trôi nổi, lắm đổi thay với nhiều xu thế xấu tốt luôn “rình rập”.Đáp lại điều đó, Đức Kitôđã mời gọi mỗi chúng ta: “Không tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hiến mạng sống mình vì bạn hữu” (Ga 15,13). Sống không hẳn là sống cho mình, nhưng là sống vì mọi người, cho mọi người, cho trần thế bằng một lòng mến, một tình yêu vô vị lợi và có khi hy sinh cả mạng sống vì lòng mến, vì tình yêu đó. Có thể trần gian cho đó làngu dại, làđiên khùng, là mất mát. Nhưng thánh Phaolôđã khẳng định: “Cái điên rồ của Thiên Chúa còn hơn cái khôn ngoan của loài người” (1Cr 1,25). Chính Đức Giêsu là bằng chứng sống động vềđiều đó.Ngài là gương mẫu cho một tình yêu bất diệt, đó hiến mạng sống mình cho nhân loại vì tình yêu. 

Có lẽ không ai trong chúng ta không một lần khắc khoải về thân phận mình, không chút lo lắng về sự bọt bèo của phận người, một mai rồi sẽ ra sao?Cùng đích làđâu?Mục đích của cuộc sống trần gian là gì?Bao lâu chúng ta còn khắc khoải thì chúng ta còn ý thức được về mình, về thân phận của mình. Thánh Augustinôđã có kinh nghiệm: “Hồn con luôn bồi hồi xao xuyến cho đến khi được an nghỉ trong Chúa”.  

Quả vậy, cuộc đời là tạm bợ, quê thật của chúng ta là Nước Trời.Chỉ có trong Chúa, nơi đó chúng ta mới có cuộc sống đích thực, trọn vẹn trong tình yêu và hạnh phúc viên mãn. Như lời các Thánh Tông đồ vẫn trăn trở: “Bỏ Ngài chúng con biết theo ai?”Đó cũng làđiều chúng ta cần xác tín để rồi bước đi theo Ngài không ngần ngại.

Vậy theo Ngài thì chúng ta phải làm gì? Thánh Phanxicô Assisi gợi cho ta phần nào vềđiều đó ngang qua lời Kinh Hòa Bình: Hãy “đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hoà vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm”. Hãy “đem tin kính vào nơi nghi nan, chiếu trông cậy vào nơi thất vọng, dọi ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu". Có như thế thì“chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. 

Thật vậy, để làm sao để khi chết là khi vui, chết đi màđược mọi người luyến tiếc, nhớ nhung, chết đi màđể lại “tiếng thơm” cho đời sau. Vì chết không phải là hết, là chấm dứt mà là một sự biến đổi.Đó là chết đi con người cũđể sống với con người mới, chết đi con người tội lỗi để sống với con người trong sạch, chết đi những gì thuộc về con người để sống trọn vẹn trong Thiên Chúa. Được như vậy, khi kết thúc cuộc sống này chúng ta được bước vào cuộc sống vĩnh hằng, nơi có hạnh phúc vĩnh cữu, cùng với Chúa, Mẹ Maria, các Thiên thần và các Thánh trong nước Thiên đàng. 

Lạy Thiên Chúa phục sinh, xin xót thương các linh hồn, cách riêng là linh hồn ông bà, tổ tiên chúng con sớm về hưởng tôn nhan Chúa. Về phần chúng con, những người đang trên con đường lữ thứ trần gian, xin cho chúng con thêm vững mạnh Tin – Cậy – Mến, giúp chúng con tăng trưởng các nhân đức yêu thương, đại lượng, nhân hậu, cảm thông, tha thứ, chia sẻ... để sống trọn vẹn Lời Chúa và mỗi ngày một hoàn thiện hơn. 

J.B Lê Đình Nam

Tác giả: JB. Lê Đình Nam

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!