Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng

BBT CGVN YouTube
Thánh Kinh Công Giáo
Cầu nguyện bằng email
Hội Đồng Giám Mục VN
Liên Lạc

Văn Kiện Vatican 2

Lectio divina

Suy Niệm & Cầu Nguyện

Học Hỏi Kinh Thánh

Lớp KT Sr Cảnh Tuyết

Nova Vulgata

Sách Bài Đọc UBPT

GH. Đồng Trách Nhiệm

Video Giảng Lời Chúa

Giáo Huấn Xã Hội CG

Tuần Tin HĐGMVN

Giáo Sĩ Việt Nam

ThăngTiến GiáoDân

Bản Tin Công Giáo VN.

Chứng Nhân Chúa Kitô

Thánh Vịnh Đáp Ca

Phúc Âm Nhật Ký

Tin Vui Thời Điểm

Tin Tức & Sự Kiện

Văn Hóa Xã Hội

Thi Ca Công Giáo

Tâm Lý Giáo Dục

Mục Vụ Gia Đình

Tư Liệu Giáo Hội

Câu Chuyện Thầy Lang

Slideshow-Audio-Video

Chuyện Phiếm Gã Siêu

Các Tác Giả
  Augustinô Đan Quang Tâm
  Ban Biên Tập CGVN
  Bác sĩ Ng Tiến Cảnh, MD.
  Bác Sĩ Nguyễn Ý-Đức, MD.
  Bùi Nghiệp, Saigon
  Br. Giuse Trần Ngọc Huấn
  Cursillista Inhaxiô Đặng Phúc Minh
  Dã Quỳ
  Dã Tràng Cát
  Elisabeth Nguyễn
  Emmanuel Đinh Quang Bàn
  EYMARD An Mai Đỗ O.Cist.
  Fr. Huynhquảng
  Gia Đình Lectio Divina
  Gioan Lê Quang Vinh
  Giuse Maria Định
  Gm Phêrô Huỳnh Văn Hai
  Gm. Giuse Đinh Đức Đạo
  Gm. Giuse Vũ Văn Thiên
  Gm. JB. Bùi Tuần
  Gm. Nguyễn Thái Hợp, op
  Gm. Phêrô Nguyễn Khảm
  Gs. Đỗ Hữu Nghiêm
  Gs. Ben. Đỗ Quang Vinh
  Gs. Lê Xuân Hy, Ph.D.
  Gs. Nguyễn Đăng Trúc
  Gs. Nguyễn Văn Thành
  Gs. Phan Văn Phước
  Gs. Trần Duy Nhiên
  Gs. Trần Văn Cảnh
  Gs. Trần Văn Toàn
  Hồng Hương
  Hiền Lâm
  Hoàng Thị Đáo Tiệp
  Huệ Minh
  HY. Nguyễn Văn Thuận
  HY. Phạm Minh Mẫn
  JB. Lê Đình Nam
  JB. Nguyễn Hữu Vinh
  JB. Nguyễn Quốc Tuấn
  Jerome Nguyễn Văn Nội
  Jorathe Nắng Tím
  Jos. Hoàng Mạnh Hùng
  Jos. Lê Công Thượng
  Jos. Vinc. Ngọc Biển, SSP
  Joseph Vũ
  Khang Nguyễn
  Lê Thiên
  Lm Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK
  Lm. Anmai, C.Ss.R.
  Lm. Anphong Ng Công Minh, OFM.
  Lm. Anrê Đỗ Xuân Quế op.
  Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
  Lm. Đan Vinh, HHTM
  Lm. Đỗ Vân Lực, op.
  Lm. G.Trần Đức Anh OP.
  Lm. GB. Trương Thành Công
  Lm. Giacôbê Tạ Chúc
  Lm. Gioan Hà Trần
  Lm. Giuse Hoàng Kim Đại
  Lm. Giuse Lê Công Đức
  Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
  Lm. Giuse Vũ Thái Hòa
  Lm. Inhaxio Trần Ngà
  Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
  Lm. JB Trần Hữu Hạnh fsf.
  Lm. JB. Bùi Ngọc Điệp
  Lm. JB. Vũ Xuân Hạnh
  Lm. Jos Đồng Đăng
  Lm. Jos Cao Phương Kỷ
  Lm. Jos Hoàng Kim Toan
  Lm. Jos Lê Minh Thông, OP
  Lm. Jos Nguyễn Văn Nghĩa
  Lm. Jos Phan Quang Trí, O.Carm.
  Lm. Jos Phạm Ngọc Ngôn
  Lm. Jos Trần Đình Long sss
  Lm. Jos.Tuấn Việt,O.Carm
  Lm. Lê Quang Uy, DCCT
  Lm. Lê Văn Quảng Psy.D.
  Lm. Linh Tiến Khải
  Lm. Martin Ng Thanh Tuyền, OP.
  Lm. Minh Anh, TGP. Huế
  Lm. Ng Công Đoan, SJ
  Lm. Ng Ngọc Thế, SJ.
  Lm. Ngô Tôn Huấn, Doctor of Ministry
  Lm. Nguyễn Hữu An
  Lm. Nguyễn Thành Long
  Lm. Nguyễn Văn Hinh (D.Min)
  Lm. Pascal Ng Ngọc Tỉnh
  Lm. Pet. Bùi Trọng Khẩn
  Lm. Phêrô Phan Văn Lợi
  Lm. Phạm Văn Tuấn
  Lm. Phạm Vinh Sơn
  Lm. PX. Ng Hùng Oánh
  Lm. Raph. Amore Nguyễn
  Lm. Stêphanô Huỳnh Trụ
  Lm. Tôma Nguyễn V Hiệp
  Lm. Trần Đức Phương
  Lm. Trần Mạnh Hùng, STD
  Lm. Trần Minh Huy, pss
  Lm. Trần Việt Hùng
  Lm. Trần Xuân Sang, SVD
  Lm. TTT. Võ Tá Khánh
  Lm. Vũ Khởi Phụng
  Lm. Vĩnh Sang, DCCT
  Lm. Vinh Sơn, scj
  Luật sư Đoàn Thanh Liêm
  Luật sư Ng Công Bình
  Mẩu Bút Chì
  Mặc Trầm Cung
  Micae Bùi Thành Châu
  Minh Tâm
  Nữ tu Maria Hồng Hà CMR
  Nguyễn Thụ Nhân
  Nguyễn Văn Nghệ
  Người Giồng Trôm
  Nhà Văn Hương Vĩnh
  Nhà văn Quyên Di
  Nhà Văn Trần Đình Ngọc
  Nhạc Sĩ Alpha Linh
  Nhạc Sĩ Phạm Trung
  Nhạc Sĩ Văn Duy Tùng
  Phaolô Phạm Xuân Khôi
  Phêrô Phạm Văn Trung
  Phó tế Giuse Ng Xuân Văn
  Phó tế JB. Nguyễn Định
  Phùng Văn Phụng
  Phạm Hương Sơn
  Phạm Minh-Tâm
  PM. Cao Huy Hoàng
  Sandy Vũ
  Sr. Agnès Cảnh Tuyết, OP
  Sr. M.G. Võ Thị Sương
  Sr. Minh Thùy, OP.
  Têrêsa Ngọc Nga
  TGM. Jos Ngô Quang Kiệt
  TGM. Phaolô Bùi Văn Đọc
  Thanh Tâm
  thanhlinh.net
  Thiên Phong
  Thy Khánh
  Thơ Hoàng Quang
  Tiến Hùng
  Tiến sĩ Nguyễn Học Tập
  Tiến Sĩ Trần Mỹ Duyệt
  Trầm Tĩnh Nguyện
  Trầm Thiên Thu
  Trần Hiếu, San Jose
  Vũ Hưu Dưỡng
  Vũ Sinh Hiên
  Xuân Ly Băng
  Xuân Thái
Nối kết
Văn Hóa - Văn Học
Tâm Linh - Tôn Giáo
Truyền Thông - Công Giáo
  ThăngTiến GiáoDân
HÃY ĐỂ CHO LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA CHẠM ĐẾN CHÚNG TA


 

(Bài phát biểu của Hồng Y Tagle tại lễ đài chính của Trung Tâm Lòng Thương Xót trong dịp Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới tại Krakow)[1]

Xin chào các bạn trẻ,

Đề tài mà cha muốn nói với các con trong bài giáo lý hôm nay đó là: “Hãy để cho lòng thương xót Chúa chạm đến chúng ta”. Và cha muốn cùng các con cầu nguyện với Chúa trước khi bắt đầu bài nói chuyện: “Lạy Chúa, xin mở miệng chúng con, lạy Chúa xin mở rộng cõi lòng chúng con”.

Từ bài Tin mừng theo Thánh Luca, chương 15, câu 1-10: “Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng.2 Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng."3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này:
Dụ ngôn con chiên bị lạc (Mt 18: 12 -14 )
: 4 "Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất?5 Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai.6 Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: "Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó.7 Vậy, tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.

Dụ ngôn đồng bạc bị đánh mất: 8 "Hoặc người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được?9 Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: "Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất.10 Cũng thế, tôi nói cho các ông hay: giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối."

Lạy Chúa, xin mở miệng con, lạy Chúa, xin mở rộng lòng con!

Dụ ngôn con chiên lạc và dụ ngôn đồng tiền bị đánh mất được ban tổ chức chọn lựa để chúng ta có cơ may suy niệm trong giờ học giáo lý này. Đề tài mà cha vừa giới thiệu cho các con trên đây có tựa đề là: “Hãy để cho lòng thương xót Chúa chạm đến chúng ta”.

Đầu tiên, với đề tài này, nó như thể là một lời tra vấn chính cha và các con: “Nếu các con là những con chiên lạc, nếu các con là những đồng tiền bị đánh mất? Các con có sẵn sàng đón mời ai đó có thể đưa các con về nhà không? Tại sao chúng ta lại có một đề tài như thế này để làm gì? Hãy mở rộng cõi lòng chúng ta. Hãy để chúng ta được đụng chạm bởi lòng thương xót của Chúa. Chúng ta không thể cho rằng tất cả mọi người ngồi ở đây đã sẵn sàng mở lòng ra để được đụng chạm bởi lòng thương xót Chúa.”

Suy nghĩ thứ hai, từ trải nghiệm cá nhân của mình, cha muốn nói rằng, chúng ta cần có đề tài này, vì chúng ta thường không chấp nhận để Chúa đụng chạm đến chúng ta. Về những con chiên bị lạc mất, chúng ta tự hỏi, tại sao những con chiên này lại bị lạc? Theo một số học giả, con chiên bị lạc đó được hiểu là con bị thương, bị ốm, hoặc có thể đơn giản chỉ là bị điếc. 99 con thì đi đường này, còn con chiên lạc, nó lại đi đường kia. Ồ, có khi nào bạn như con chiên bị điếc không khi giáo viên nói: “hãy giơ tay phải lên” còn bạn, bạn lại giơ tay trái lên. Như vậy, bạn bị lạc rồi!

Tôi tin rằng, những người ngồi ở đây đều có liên tưởng tới cuộc sống của mình. Nhiều khi chúng ta như thể là con chiên lạc; nhiều khi chúng ta như thể là đồng tiền bị đánh mất; có thể bị đặt sai chỗ, có thể do sự bất cẩn của chủ của mà nó bị ném vào một nơi nào đó: trên ghế, trong góc, hay ở một xó xỉnh nào khác. Đôi lúc bạn cảm thấy mình đang ở sai chỗ, đang ở một nơi không phù hợp, và bạn tự hỏi liệu tôi có nên ở đây không? Có thể tôi phải đặt lại cho đúng vị trí như thể thay bằng một đồng tiền mới, tốt hơn. Và khi bạn bị lạc, bạn hãy thử hỏi mình xem: “liệu tôi có thực sự muốn và cần sự giúp đỡ của một ai đó đang tìm kiếm mình không”?

Thưa các bạn trẻ,

Ngày hôm nay, chúng ta đang được mời gọi, với sự trợ giúp của ơn Chúa, hãy mở rộng cõi lòng chúng ta, để nó được đụng chạm bởi lòng thương xót của Chúa. Và bạn đừng sợ mở rộng cõi lòng mình để đón mời một Ai Đó đang đến để chạm vào bạn; đó chính là Thiên Chúa, Đấng giàu lòng thương xót. Nhưng chúng ta hãy suy niệm xem đâu là những lý do khiến chúng ta đóng sầm cánh cửa trái tim của chúng ta lại? Tại sao tôi lại có thể nói rằng: “hãy để tôi một mình”! Vậy ra, tôi không cần lòng thương xót của Chúa!

Xin hỏi có quý phụ huynh hiện diện đây không ạ? À tốt, xin cảm ơn vì đã đến đây. Và tôi nghĩ, đề tài này cũng dành cho quý vị. Chúng ta đang đào tạo con em chúng ta thế nào, những bạn trẻ của chúng ta? Chúng ta có đào tạo chúng biết mở lòng ra để được đụng chạm bởi lòng thương xót của Chúa không? Tôi xin đưa ra cho các bạn một vài hiện tượng trong thế giới của chúng ta ngày hôm nay. Ngày nay, mọi người đều muốn mình thành công, thành công là mục tiêu của cuộc sống. Bạn muốn trở thành một người thành đạt, và càng thành đạt, giá trị của bạn ngày càng được nâng cao. Thậm chí trong lòng Giáo hội, như tôi đây - một hồng y, có đôi người nói với tôi: “woa, cha thành công quá!” Mọi thứ dường như được đánh giá bằng cái gọi là thành đạt.

Khi tôi mới được phong chức phó tế, tôi đi đến một vài ngôi làng và nhà nguyện ở Philipine, không có ai muốn đi với tôi, không có chú giúp lễ (altar server), không có dàn hợp xướng (choir members). Không, vì tôi chỉ là một phó tế mà thôi! Hãy cứ đi theo cách của bạn! Nhưng, khi tôi được phong chức linh mục, có rất nhiều người tình nguyện chung quanh, nào là các chú giúp lễ, khúm núm và nói: “thưa Cha, con có thể phục vụ thánh lễ của cha được không?” Và có rất nhiều người trẻ, người trung niên nói: “chúng con có thể hát trong thánh lễ của Cha không”? Vì họ muốn được cùng đi với linh mục. Họ cùng vui vẻ tham dự các bữa ăn trưa, hay các bữa ăn nhẹ được dọn cho linh mục. Và khi tôi trở thành một vị giám mục, mọi người trong thành phố nói: “cha là cháu trai của tôi, cha là bà con thân thích của tôi”. Và họ coi thành công của bạn là thành công chung của họ. Và bây giờ, tôi là hồng y, tôi nói tôi là người Philiphine, và những người Philipine sẽ nói “wahhhhhhhhhhhhh!” Mọi người sẽ nói: “tôi biết ngài”. Hôm qua có mấy người nói: “thưa hồng y”!. Tôi hỏi, “con có vui không”? “Dạ vâng con vui lắm”, người đó nói! Và các bạn đó hỏi: thưa Đức Hồng Y, Hàn Quốc Thế nào ạ? Ôi nâu, tôi không phải là người Hàn Quốc! Tôi đến từ Philipine, và họ nhìn tấm vải màu đỏ này, mũ này và nói: “tôi muốn tới gần ngài”! Thành công của ngài là thành công của tôi!

Thế giới đang đo lường sự hiện hữu của con người bằng sự thành công. Và đôi lúc chúng ta cũng như thế. Chúng ta đo lường mình bằng cách nói tôi đã đạt được cái gì và thành công như thế nào. Bạn không khoan dung cho những sai lỗi của mình. Cái tội lớn nhất của thời đại chúng ta là khi ta nói: “tôi đã thất bại” và thậm chí còn nói: “không không, tôi không thể làm điều đó”! Chúng ta luôn trấn an mình bằng cách nói: “bạn có thể trở nên điều bạn muốn, và hãy tự hành động bời vì nếu bạn chấp nhận người khác giúp bạn, hướng dẫn bạn, làm điều đó cho bạn thì bạn không xứng đáng gọi người thành công”. Và vì thế, trong thư viện của mình bạn có rất nhiều quyển sách, chẳng hạn: “sách-tự-trưởng-thành” [giải quyết], bạn cứ nói với chính mình, mọi thứ có thể xoay xở được. Vì thế, bạn nghĩ bạn có thể trở nên “người-tự-lực-cánh- sinh”. Và đó là một lời khuyên cho tôi. Nếu tôi nói: có ai đó đã làm nên con người của tôi, và tôi nói tôi bảo vệ chính mình, nhưng kỳ thực là tôi đang tự bảo vệ tính tự mãn của mình. Tôi chẳng cần ai cả, tôi cứ tự giải quyết lấy. Và thế là tôi từ chối vết thương của tôi, tôi từ chối rằng tôi bị lạc. Đó là một sự lúng túng. Tôi thực chất đánh mất nhân phẩm của mình khi nói: hãy để tôi một mình, hãy để tôi đi con đường của tôi. Tôi sẽ đi con đường của tôi.

Những người thuộc thế hệ của tôi hẳn biết bài hát này: “Thời kỳ kết thúc đã gần đến, vì thế, tôi đối mặt với màn ảnh cuối cùng, bạn bè của tôi, tôi sẽ cho trôi vào dĩ vãng và tôi sẽ nắm lấy cơ hội để tôi chắc chắn rằng, tôi sống một cuộc sống tròn đầy. Tôi sẽ đi mọi nơi và còn hơn thế nữa, tôi sẽ đi con đường của tôi”… Vâng, tất cả chúng ta đều là nạn nhân của những ý niệm sai trái về nhân phẩm, về giá trị của con người khi chúng ta nói: “hãy để tôi yên, tôi ổn mà. Tôi chẳng cần ai giúp đỡ cả”. Bài hát được tiếp tục, “đáng tiếc là tôi chỉ có quá ít để đề cập. Tôi phải làm điều tôi muốn mặc dù không được sự đồng ý”.

Vâng, đó là khoảng thời gian [sai lầm] mà cha tin chắc các con cũng biết. Đó là lúc ta vứt bỏ hơn chọn lựa, khi có một sự ngờ vực mà tôi ‘nuốt lấy’ và rồi ‘khạc nhổ’ nó ra, rồi dương dương tự đắc cho mình có thể xoay xở được mọi sự. Hạng người đó sẽ không bao giờ chấp nhận một ai, thậm chí cả Chúa nữa, đụng chạm đến trái tim họ và cho họ một lời tư vấn. Tuy nhiên, các con biết đó, nếu chúng ta từ chối vết thương của chúng ta, chúng ta sẽ đụng chạm đến nổi đau của người khác. Tôi xin nhắc lại: “nếu chúng ta không đối diện với vết thương của chúng ta, nếu chúng ta sống trong ảo tưởng rằng tôi không có một vết thẹo nào, tôi sẽ trở nên khắc nghiệt với người khác. Tôi sẽ đánh mất lòng trắc ẩn.” Làm sao chúng ta có lòng trắc ẩn đối với người khác? Hãy biết rằng, chúng ta cần được tìm kiếm, chúng ta cần được chăm sóc, chúng ta cần được người khác cưu mang và thậm chí vác trên vai. Chúng ta cần có những ân nhân như người sẵn sàng bỏ lại 99 con chiên, như một ai đó quét nhà để tìm đồng tiền bị mất, một ai đó đang tìm kiếm bạn. Và rồi chúng ta hỏi các mục tử: “ngài có tới 99 con chiên khỏe mạnh, tại sao ngài lại đi tìm một con chiên bị bệnh làm gì? Tại sao lại tìm con chiên bị thương và bị câm điếc làm gì? Tại sao bạn có 9 đồng tiền mà lại quét nhà để tìm một đồng tiền bị đánh mất làm chi? Tại sao bỏ tất cả để đi tìm một đồng tiền vô dụng làm gì? Và các bạn biết vị mục tử sẽ nói gì không? Các bạn có biết người phụ nữ quét nhà sẽ nói gì không? Vâng! “con có thể là một con chiên bị thương, con có thể là một đông tiền bị đánh mất, nhưng con là của Cha, con thuộc về Cha.  Con không cần nài xin tình yêu của Cha, vì con là của Cha. Con có thể bị bầm dập; con có thể bị sẹo (scarred); con có thể bị lạc lối; con có thể bị cà thọt; con có thể bị điếc… nhưng không sao!  Có Cha ở đây, cha sẽ đưa các con về nhà. Nếu các con không tự mình đi về nhà thì Cha sẽ đi với con, đơn giản bởi vì con thuộc về Cha”! Không có một mục tử nào có thể nói như vậy, và không có một người phụ nữ nào lại có thể nói như thế về đồng tiền bị đánh mất, nhưng chỉ có Chúa nói: “con là con của Cha”. Cha không sợ, cha biết con, cha biết những vết thương của con, tội lỗi của con, sẽ không bao giờ làm ảnh hưởng giá trị của con đối với Cha.

Lm. Jos. Đồng Đăng lược dịch

 

Tác giả:  Lm. Jos Đồng Đăng (lược dịch)

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!