Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng

BBT CGVN YouTube
Thánh Kinh Công Giáo
Cầu nguyện bằng email
Hội Đồng Giám Mục VN
Liên Lạc

Văn Kiện Vatican 2

Lectio divina

Suy Niệm & Cầu Nguyện

Học Hỏi Kinh Thánh

Lớp KT Sr Cảnh Tuyết

Nova Vulgata

Sách Bài Đọc UBPT

GH. Đồng Trách Nhiệm

Video Giảng Lời Chúa

Giáo Huấn Xã Hội CG

Tuần Tin HĐGMVN

Giáo Sĩ Việt Nam

ThăngTiến GiáoDân

Bản Tin Công Giáo VN.

Chứng Nhân Chúa Kitô

Thánh Vịnh Đáp Ca

Phúc Âm Nhật Ký

Tin Vui Thời Điểm

Tin Tức & Sự Kiện

Văn Hóa Xã Hội

Thi Ca Công Giáo

Tâm Lý Giáo Dục

Mục Vụ Gia Đình

Tư Liệu Giáo Hội

Câu Chuyện Thầy Lang

Slideshow-Audio-Video

Chuyện Phiếm Gã Siêu

Các Tác Giả
  Augustinô Đan Quang Tâm
  Ban Biên Tập CGVN
  Bác sĩ Ng Tiến Cảnh, MD.
  Bác Sĩ Nguyễn Ý-Đức, MD.
  Bùi Nghiệp, Saigon
  Br. Giuse Trần Ngọc Huấn
  Cursillista Inhaxiô Đặng Phúc Minh
  Dã Quỳ
  Dã Tràng Cát
  Elisabeth Nguyễn
  Emmanuel Đinh Quang Bàn
  EYMARD An Mai Đỗ O.Cist.
  Fr. Francis Quảng Trần C.Ss.R
  Fr. Huynhquảng
  Gia Đình Lectio Divina
  Gioan Lê Quang Vinh
  Giuse Maria Định
  Gm Phêrô Huỳnh Văn Hai
  Gm. Giuse Đinh Đức Đạo
  Gm. Giuse Vũ Văn Thiên
  Gm. JB. Bùi Tuần
  Gm. Nguyễn Thái Hợp, op
  Gm. Phêrô Nguyễn Khảm
  Gs. Đỗ Hữu Nghiêm
  Gs. Ben. Đỗ Quang Vinh
  Gs. Lê Xuân Hy, Ph.D.
  Gs. Nguyễn Đăng Trúc
  Gs. Nguyễn Văn Thành
  Gs. Phan Văn Phước
  Gs. Trần Duy Nhiên
  Gs. Trần Văn Cảnh
  Gs. Trần Văn Toàn
  HẠT BỤI TRO
  Hồng Hương
  Hiền Lâm
  Hoàng Thị Đáo Tiệp
  Huệ Minh
  HY. Nguyễn Văn Thuận
  HY. Phạm Minh Mẫn
  JB. Lê Đình Nam
  JB. Nguyễn Hữu Vinh
  JB. Nguyễn Quốc Tuấn
  Jerome Nguyễn Văn Nội
  Jorathe Nắng Tím
  Jos. Hoàng Mạnh Hùng
  Jos. Lê Công Thượng
  Jos. Vinc. Ngọc Biển, SSP
  Joseph Vũ
  Khang Nguyễn
  Lê Thiên
  Lm Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK
  Lm. Anmai, C.Ss.R.
  Lm. Anphong Ng Công Minh, OFM.
  Lm. Anrê Đỗ Xuân Quế op.
  Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
  Lm. Đan Vinh, HHTM
  Lm. Đỗ Vân Lực, op.
  Lm. G.Trần Đức Anh OP.
  Lm. GB. Trương Thành Công
  Lm. Giacôbê Tạ Chúc
  Lm. Gioan Hà Trần
  Lm. Giuse Hoàng Kim Đại
  Lm. Giuse Lê Công Đức
  Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
  Lm. Giuse Trần Đình Thụy
  Lm. Giuse Vũ Thái Hòa
  Lm. Inhaxio Trần Ngà
  Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
  Lm. JB Trần Hữu Hạnh fsf.
  Lm. JB. Bùi Ngọc Điệp
  Lm. JB. Vũ Xuân Hạnh
  Lm. Jos Đồng Đăng
  Lm. Jos Cao Phương Kỷ
  Lm. Jos Hoàng Kim Toan
  Lm. Jos Lê Minh Thông, OP
  Lm. Jos Nguyễn Văn Nghĩa
  Lm. Jos Phan Quang Trí, O.Carm.
  Lm. Jos Phạm Ngọc Ngôn
  Lm. Jos Trần Đình Long sss
  Lm. Jos.Tuấn Việt,O.Carm
  Lm. Lê Quang Uy, DCCT
  Lm. Lê Văn Quảng Psy.D.
  Lm. Linh Tiến Khải
  Lm. Martin Ng Thanh Tuyền, OP.
  Lm. Minh Anh, TGP. Huế
  Lm. Montfort Phạm Quốc Huyên O. Cist.
  Lm. Ng Công Đoan, SJ
  Lm. Ng Ngọc Thế, SJ.
  Lm. Ngô Tôn Huấn, Doctor of Ministry
  Lm. Nguyễn Hữu An
  Lm. Nguyễn Thành Long
  Lm. Nguyễn Văn Hinh (D.Min)
  Lm. Pascal Ng Ngọc Tỉnh
  Lm. Pet. Bùi Trọng Khẩn
  Lm. Phêrô Phan Văn Lợi
  Lm. Phạm Văn Tuấn
  Lm. Phạm Vinh Sơn
  Lm. PX. Ng Hùng Oánh
  Lm. Raph. Amore Nguyễn
  Lm. Stêphanô Huỳnh Trụ
  Lm. Tôma Nguyễn V Hiệp
  Lm. Trần Đức Phương
  Lm. Trần Mạnh Hùng, STD
  Lm. Trần Minh Huy, pss
  Lm. Trần Việt Hùng
  Lm. Trần Xuân Sang, SVD
  Lm. TTT. Võ Tá Khánh
  Lm. Vũ Khởi Phụng
  Lm. Vĩnh Sang, DCCT
  Lm. Vinh Sơn, scj
  Luật sư Đoàn Thanh Liêm
  Luật sư Ng Công Bình
  Mẩu Bút Chì
  Mặc Trầm Cung
  Micae Bùi Thành Châu
  Minh Tâm
  Nữ tu Maria Hồng Hà CMR
  Nguyễn Thụ Nhân
  Nguyễn Văn Nghệ
  Người Giồng Trôm
  Nhà Văn Hương Vĩnh
  Nhà văn Quyên Di
  Nhà Văn Trần Đình Ngọc
  Nhạc Sĩ Alpha Linh
  Nhạc Sĩ Phạm Trung
  Nhạc Sĩ Văn Duy Tùng
  Phaolô Phạm Xuân Khôi
  Phêrô Phạm Văn Trung
  Phó tế Giuse Ng Xuân Văn
  Phó tế JB. Nguyễn Định
  Phùng Văn Phụng
  Phạm Hương Sơn
  Phạm Minh-Tâm
  PM. Cao Huy Hoàng
  Sandy Vũ
  Sr. Agnès Cảnh Tuyết, OP
  Sr. M.G. Võ Thị Sương
  Sr. Minh Thùy, OP.
  Têrêsa Ngọc Nga
  Tín Thác
  TGM. Jos Ngô Quang Kiệt
  TGM. Phaolô Bùi Văn Đọc
  Thanh Tâm
  thanhlinh.net
  Thiên Phong
  Thy Khánh
  Thơ Hoàng Quang
  Tiến Hùng
  Tiến sĩ Nguyễn Học Tập
  Tiến Sĩ Tâm Lý Trần Mỹ Duyệt
  Tiến Sĩ TRẦN XUÂN THỜI
  Trầm Tĩnh Nguyện
  Trầm Thiên Thu
  Trần Hiếu, San Jose
  Vũ Hưu Dưỡng
  Vũ Sinh Hiên
  Xuân Ly Băng
  Xuân Thái
Nối kết
Văn Hóa - Văn Học
Tâm Linh - Tôn Giáo
Truyền Thông - Công Giáo
  Giáo Sĩ Việt Nam
CÂU CHUYỆN “ CÁI NÔI CỦA CHÚA ” …

  

Nguyên tác là “ The Cradle ” …

 

Tác giả  là một vị tiến sĩ Thần Học Tin Lành người Mỹ …

 

Người chuyển ngữ là Huệ Khải – một ngọn bút quen thuộc của báo CG&DT…với ước mong người đọc hướng về thánh cả GIUSE – khuôn mặt  thầm kín  cho một vai trò được chọn …của Mùa Vọng và Giáng Sinh …

 

Cứ tưởng rằng tạm gác bút ít ngày … để mừng Lễ Chúa Giáng Sinh…Nhưng rồi lại không cầm lòng nổi trước câu chuyện dễ thương về Cái Nôi về khuôn mặt thầm kín cho một  vai trò được chọn lựa – kẻ đã tỷ mỷ, với tay nghề của mình , để làm nên Cái Nôi – và vì thế  dòng chảy của tâm tưởng … tiếp tục như một bắt buộc …

 

Câu chuyện rất đơn sơ : Giuse đã được cho biết về thai nhi trong dạ của người bạn đời trinh khiết của mình – chác chắn là như thế …Ông tẩn mẩn , tỷ mỷ đóng một Cái Nôi … với tay nghề của anh chàng “ thợ đụng ” dân dã của làng quê … Đương nhiên là một tay thợ mộc rồi … nhưng là “ thợ đụng”  … Nghĩa là đụng đâu thì chữa đó : một khung  cửa bị mối gặm , một chân bàn chân ghế mọt , một cánh tủ xệ … do tháng năm và tuổi đời … Tay “ thợ đụng ” này còn trẻ - chỉ khoảng độ mười tám đôi mươi thôi – và Cái Nôi anh ta đóng …phải là rất chắc … Mỹ thuật … thì đương nhiên rồi …trong mắt anh ta … và trong mắt người bạn đời trinh khiết của mình …nhưng … mỹ thuật là … cảm nhận của từng con người … còn chắc chắn … thì là thói quen của những tay thợ dân dã …Anh ta treo Cái Nôi của mình lên rui nhà … Cái Nôi đong đưa … và thơm mùi gỗ mới …Treo lên …vì họ phải lên đường …Chị vợ tiếc nuối nhìn lại Cái Nôi và nhè nhẹ đưa tay xoa bụng … Đứa bé như có vẻ cảm thông với nỗi niềm của mẹ mình …

Năm ngày sau … anh chàng “ thợ đụng ”  ấy … lại phải tự mình lo cho em bé một Cái Nôi khác : đấy là cái máng ăn bằng đá cũ kỹ đục vào vách hang đá vôi – nơi nhốt gia súc …ở vùng đồng chăn Bê-lem …

Cuộc sống là như thế : có những Cái Nôi đóng sẵn và đợi chờ … tưởng như là đã chắc chắn và ổn định …Thế nhưng …Cái Nôi của Giuse … vẫn còn đó, lủng lẳng từ trên rui nhà thòng xuống … và Thiên Chúa – Đấng Quan Phòng – lại dọn cho Con mình … một Cái Nôi khác …mà cũng chính Giuse – con người đã âu yếm đóng nôi cho em bé – thì nay lại phải dọn dẹp một máng ăn giữa đồng không mông quạnh để bé có một chỗ nằm êm và ấm…Đòi hỏi của Thiên Chúa không những chỉ khắc nghiệt về từ bỏ và khó nghèo cho bạn , cho tôi…và cho bất cứ ai … nhưng …ngay cả cho chính Con của Người … để rồi – ngày từng ngày với Maria và Giuse của Nazareth – Thánh Giá  rõ nét …

 

Cũng có một câu chuyện về một Cái Nôi khác được rút ra từ  một số báo “Ami du Clerge’ ” … đã xưa rất xưa … và được tuyển lại trong  tập “ Tin Mừng Sống”   in ấn vào năm 1997 với cái đề “ Cái Nôi cùa Nhà Vua”…Câu chuyện Cái Nôi ấy được bắt đầu như thế này :

 

Người ta gọi cậu là Cocinelle : một cái tên hơi lạ và khó đọc ! Tôi đã gặp cậu rất tình cờ vào một buổi chiều tháng sáu : một thân hình lỏng khỏng trên đôi chân lều khều với những mảnh vá nhăn nhúm , thô kệch trên người…Khuôn mặt cậu buồn xo , nhỏ bé …như muốn thu gọn lại trong đôi mắt to , đen lay láy …Cậu ôm trong tay một đống giẻ cáu bẩn . Tôi nhìn đống giẻ … tò mò :

  • Em ôm cái chi vậy ?

  • Thằng em trai của em đó !

Cậu cẩn thận hé mở một góc vải : chú bé … nhỏ như nắm tay , nhăn nheo và xanh leo lẻo …Một thứ cặn bã của xã hội loài người …

  • Ông thấy bé có dễ thương không ? Tội nghiệp , bé không được mạnh lắm . Tên bé là Piscridor !

  • Piscridor à ? Cái tên đẹp quá . Chắc là tiếng tây Ban Nha ?

  • Em cũng chẳng biết nữa . Mẹ bảo gọi thế … và cả ngày em chỉ biết ngủ , la…và đái ! ( Pisser : đái – crier : la – dormir : ngủ) …

  • Tôi hiểu rồi …Vậy mẹ em đâu ?

  • Có lẽ mẹ đã ở sở về nhà rồi …Hay là mẹ còn đi uống rượu đã …

  • Thế  còn bố em ?

  • ???

  • Cocinelle này : bé của em ốm yếu quá . Phải bồng nó đến Nhà Thương thôi …

  • Mẹ em bồng nó đến đó hoài …  Người ta bảo phải mua cho nó một Cái Nôi … vì sợ nhiều khi mẹ say … nằm đè bẹp … nó luôn ! Em kiếm được mấy miếng ván cũ , đóng cho nó một cái , lót rơm tử tế. Mẹ không ngủ với bé nữa … nên em phải để cái ổ rơm ấy gần ngay cạnh mình …

  • Tôi thấy em cũng được khoẻ lắm đâu , Cocinelle ạ !

  • Em bị xưng khớp xương mà ! Người ta bảo em phải nằm lại Nhà Thương . Ở đó có những chiếc giường trải nệm trằng tinh . Em đã bảy tuổi đầu rồi …Nằm lại … thì ai trông coi bé ! Bé mới cần có một chiếc giường như thế … Cái thùng gổ ở nhà cũ rồi …

  • Này , hay là nói với mẹ xin cho bé một chỗ ở Máng Cỏ đi …

  • Máng Cỏ à ? Thế Máng Cỏ là chỗ nào ông ?

  • Đấy là chỗ người ta nhận những em bé như Piscridor … Luôn luôn có các bà mẹ lo cho các em …Có những chiếc nôi dễ thương để các em nằm cho đến khi các em trở nên hồng hào , mập mạnh …

Đôi mắt Cocinelle mở to ngạc nhiên . Tôi nhìn thấy tận đáy mắt bừng sáng hy vọng …


 

                [ ………….]

 

Thế rồi  - ngày lại ngày - lang thang , lếch thếch với bọc giẻ cáu bẩn ấy , cậu bé dò tìm một Máng Cỏ … Cậu ta chưa bao giờ bước chân vào Nhà Thờ Gx và cũng có lần nghe mẹ cậu – trong cơn say – chỉ về phía Nhà Thờ mà nguyền rủa … đồng thời thề sẽ không bao giờ đặt chân đến đó nữa …Bọc giẻ trên tay ngày một nhẹ … Cậu tha thiết một Máng Cỏ … cho đến khi lọt được vào trong Nhà Thờ , lết đến Hang Đá khi chưa tới giờ Sinh Ra … Một cái nôi gỗ lót bông xinh xắn …và còn trống …Nhìn quanh , cậu thấy trên kia một Bà Mẹ  bồng một Chú Bé …Cậu thầm nghĩ :

 

    - Có lẽ là Chú Bé kia … Hồng hào , mũm mĩm quá …Piscridor … cần cái nôi hơn …Bà Mẹ cũng có vẻ mặt đôn hậu …Chắc không cộc cằn như mẹ mình đâu …

 

Linh Mục Quản Xứ đã gặp cậu ta , nghe và  hỏi :

 
  • Con đã được rửa tội chưa ?

  • Con không có tiền !

  • Không cần tiền con ạ … Con có thuộc giáo lý không ? Con biết gì về Chúa ?

  • Chúa à ? … Con không biết gì nhiều đâu …Con chỉ nghĩ rằng : nhờ Chúa mà có con … Chúa  yêu thương con và con cũng yêu Chúa  …

  • Đủ rồi … Chỉ cần bấy nhiêu thôi … Cha rửa tội cho con …

 

Cocinelle được rửa tội ngay lúc ấy …Sau đó , Cha Quản Xừ đi tìm Bà Giám Đôc Cô Nhi Viện Máng Cỏ … Lợi dụng giây phút này , Cocinelle ôm bọc vải đặt vào chiếc nôi trống và bỏ đi … Vị Linh Mục trở lại và có cả Bà Giám Đốc Cô Nhi Viện Máng Cỏ đi theo …Họ đưa bọc giẻ đi …Cocinelle không có đó … nhưng vị Linh Mục tin là cậu sẽ trở lại …

 

Cocinelle đã quay lại thật … Sáng hôm sau , người bạn nhỏ đến gặp vị Linh Mục :

- Cocinelle xin được gặp Cha …

Cậu bé nằm bất động trên tấm gỗ giữa nhà … Một chiếc thùng gỗ cũ kỹ dưới đất …Mấy đồng xu và con lừa , con bò bằng giấy bổi lăn lóc cạnh đó…Nghe bước chân , Cocinelle mở mắt …Cậu gắng mỉm cười :

  • Piscridor có khoẻ không cha ?

Nắm bàn tay Cocinelle , vị Linh Mục cố gắng diễn tả cho cậu bé thấy hạnh phúc của Piscridor : một chiếc nôi thật ấm , những đồ chơi dễ thương đến độ mấy đứa khác phát ghen , khóc đòi um xùm xùm …

Cậu bé nhìn qua chiếc thùng gỗ :

  • Cha tha lỗi cho con …Chú Bé trong Nhà Thờ của Cha mập mạnh lắm …Không phải con muốn chiếm Cái Nôi của cậu ấy đâu … nhưng người ta bảo con phải đi tìm Máng Cỏ …Chú Bé có vẻ kháu khỉnh hơn Piscridor…Con nghĩ rằng …Chú ta không giận con…Con muốn nói đến Chú Bé Từ Trời xuống ấy …Thằng Piscridor ốm yếu quá …

Ngừng lại để thở và để ổn định tâm hồn , Cocinelle nói tiếp :

  • Con tự nghĩ cũng phải chạy đi mua cho Chú Bé của cha một ít đồ chơi …Con đã nhìn thấy trong Hang Đá …Con chạy đi mua con lừa , con bò … và không còn đủ sức đến Nhà Thờ nữa …Trời lạnh quá … Con đành về đây đặt những thứ đó vào trong thùng gỗ kia…

Bỗng mắt Cocinelle sáng lên, cậu cao giọng hơn :

  • Cha biết không : đêm qua Chú Bé đã về đây … Về …nằm trong chiếc thùng gỗ kia … Trời tối … nhưng con thấy rõ : Chú Bé hồng hào , dễ thương …Chú nhìn con mỉm cười muốn nói chuyện … Chú vói tay chơi với con bò , con lừa con mua cho Chú …Cha …cha…cha …có tin là Chú Bé sẽ trở lại nữa không ? Con tin … Con tin … và con muốn thấy Chú …

 

Thế rồi Hans Christian  Andersen cũng có một mẩu chuyện gây nhiều cảm xúc trong đêm Giáng Sinh : chuyện Cô Bé Bán Diêm …được xuất bản năm 1848 …

 

Đấy là một cô bé mồ côi mẹ ở với bà và bố …Bà cũng mất sớm … Tài sản tiêu tán … Bố say sưa tối ngày và vô cùng tàn nhẫn …thường xuyên đánh em … Em bị bắt buộc đi bán diêm lấy tiền để bố rượu chè …Đêm 24 / 12 … em không bán được bao diêm nào … Sợ bị đòn , em không dám về nhà …và  chọn  nép vào một góc tường giữa hai ngôi nhà lớn … Quá lạnh … em bóc một bao diêm … quẹt từng que để sưởi …Cứ mỗi que diêm bùng lên là một mong ước đến với cô bé : lần thứ nhất , cô bé nhìn thấy một chiếc lò sưởi – lần thứ hai là một bàn ăn và con ngỗng quay ,- lần thứ ba , cô thấy bà hiện về … và mình cùng bay với bà …

 

Sáng hôm sau , Lễ Giáng Sinh , người ta thấy một cô bé ngồi giữa những bao diêm … Một bao  đã hết …Còn cô bé đã chết nhưng đôi má vẫn hồng và đôi môi vẫn mỉm cười …

 

Một vài mẩu chuyện chia sẻ dịp Giáng Sinh “ thất thập”  này … để thấy giòng đời vẫn là vậy … hôm qua- hôm nay – ngày mai …Nghĩa là từ “ bàn tay hái trái cấm” thủa đầu Tạo Dựng cho đến ngày Giáng Lâm …ngang qua Sinh Ra – Thánh Giá –  Sống Lại …

 

Rất có thể  đêm nay -  ở đâu đó trên mặt đất trần gian này – Giê-su vẫn lang thang , lăn lóc , co ro … trong một căn lều tỵ nạn … trong khi đó những chiếc nôi đóng sẵn – những máng cỏ rực rỡ hoa đèn trong lòng những ngôi thánh đường nguy nga – lại không là chỗ cho Ngài … Thế nhưng ước mong sao mọi người nhận ra rằng : Thiên Chúa luôn có cho tất cả một Máng Cỏ … và không ít những Giuse – khuôn mặt thầm kín cho một vai trò chọn lựa  - dọn cho Giê-su Hài Nhi một chỗ nằm – không ấm lắm bên ngoài … thì cũng thấy nồng nàn bên trong …

 

Rất có thể đêm nay … vẫn dẫy đầy những  Piscridor ngoặt nghẹo , oằn oèo … nhưng Cậu Bé từ trời xuống … sẵn sàng bằng lòng với việc nhường cái Nôi … và vui vẻ vói tay với những đồ chơi khiêm tốn , nghèo nàn …nhưng tràn đầy hãnh diện vì  ngay thật và công bình : những món quà càng ngày càng thiếu trong thế giới con người hôm nay …
 

Rất có thể … mỗi ánh lửa diêm bừng lên trong đêm Giáng Sinh năm 2014 này … cũng thoáng cho thấy một mơ ước nào đó của con người cóng lạnh giữa cô quạnh và tê buốt bên ngoài những cao ốc , những dinh thự : những ước mơ không cao xa lắm …Chỉ là một ngọn lửa sưởi … Chỉ là một bàn ăn và con ngỗng quay truyền thống của niềm vui …Thế nhưng … bay …bay…Khi người ta bay lên khỏi cái trần ai này … thì sẽ là “ đôi má hồng  và nụ cười tươi” của nỗi niềm hạnh phúc vĩnh hằng …

 

Chúng con thấy – lạy Chúa – và chỉ có Chúa mới  là tất cả …

 

Lm Giuse  Ngô Mạnh  Điệp – Giáng Sinh 2014

Tác giả:  Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!